Trên cao nguyên đầy sương gió, nhịp sống trôi chậm rãi,
mỗi mùa đi qua đều để lại dấu dưới bóng cây khế.
Ngày nối ngày, mọi thứ diễn ra như một nhịp thở: múc nước từ con suối nhỏ, nhặt những quả khế rụng,
để nắng nhuộm chúng thành sắc vàng của thời gian.
Họ không bán, không trao đổi,
Họ chỉ giữ lại từng quả khế, như giữ lại những mùa đã trôi qua.